Thơ Chí Phèo, Thị Nở

Bài thơ của Trần Thế Hoàng Phước
"Nam Cao viết truyện Chí Phèo

Cùng làng Vũ Đại đói nghèo tối tăm

Hôm qua em định đi nằm

Ngờ đâu nhớ lại bài văn chưa làm

Em là dân ở trong làng

Hằng ngày thấy cảnh ngang tang hại dân

Chí Phèo xưa vốn hiền lành

Ở cho Lý Kiến ma lanh nhất làng

Vì ghen nên bị nghi oan

Tám năm tù tội hoàn toàn đổi thay

Chí xưa vốn thiệt người ngay

Từ khi mãn hạn người này khác xưa

Suốt ngày xỉn rượu say sưa

Đập đầu ăn vạ chẳng chừa một ai

Trong tay sẵn có mảnh chai

Cả làng Vũ Đại chẳng ai dám gần

Đến nhà cụ Kiến mấy lần

Tiền kia đổi lại một phần lương tâm

Dân làng chỉ biết lặng câm

Nhìn theo bóng Chí đến thăm từng nhà

Người nào chẳng móc tiền ra

Trả cho Bá Kiến thì nhà ra than

Ngày ngày hắn vẫn hung tàn

Tay sai Bá Kiến làm càn hại dân

Nào đâu say rượu một lần

Chí ta gặp Nở đần đần dở hơi

Sau lần ngả ngớn lả lơi

Chí Phèo lại thấy thảnh thơi muôn phần

Nở kia dở dở đần đần

Mà làm cho Chí tâm thần xốn xang

Thị tuy chẳng tốt dung nhan

Nhưng mà tâm ấy hơn ngàn giai nhân

Sau khi ăn ở mấy lần

Chí Phèo tỉnh hẳn, tính nhân ùa về

Người vừa thoát khỏi cơn mê

Tìm ngay Bá Kiến một (…) chết liền

Chí Phèo cũng mải lên tiên

Cố kia một nhát máu liền tuôn ra

Khổ thân cho chị Nở ta

Bụng mang dạ chửa không nhà không thân

Sau khi suy nghĩ bần thần

Nàng bèn quyết định ẩn thân trong lò

Thật là luẩn quẩn quanh co

Cha con nối tiếp trong lò bước ra

Đọc xong tác phẩm vừa qua

Chúng ta cảm thấy xót xa trong lòng

Người dân bị ép đến cùng

Tính tình thay đổi, tính hung trỗi dậy

Chí Phèo tính vốn người ngay

Tù kia dạy dỗ giờ đây như vầy

Cường hào ác bá một bầy

Đẩy dân xuống hố tiền đầy trong tay

Dân ta chịu đựng lắm thay

“Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”

Đến khi phân rõ trắng đen

Thì thôi hồn đã lên tiên mất rồi

Thật ra cũng tại thói đời

Người dân chịu khổ đứng ngồi không yên

Thời xưa xã hội đảo điên

Cũng vì hai chữ tiền quyền mà ra

Thói đời mềm nắn rắn tha

Người mà mềm quá thành ra miếng mồi

Đến đây em cũng bí rồi

Văn thơ chấm dứt một thời thăng hoa

Người nào chẳng có lúc sa

Vì văn không biết nên là làm thơ

Mong cô ngoảnh mặt làm ngơ

Đừng cho không điểm kẻo mờ em toi

Đồng thời cô cũng săm soi

Có gì sai sót góp lời cho em".

0 comments:

Một con quạ

Ông lão 80 tuổi ngồi trên chiếc ghế sô-pha cùng người con trai trí thức 45 tuổi.
Đột nhiên có tiếng một con quạ gõ gõ cái mỏ vào ô của sổ của căn nhà. Người cha già hỏi con trai: “Cái gì vậy?”.
Người con trai trả lời: “Một con quạ”.
Vài phút trôi qua, người cha lại hỏi con trai: “Cái gì vậy?”.
Người con trả lời: “Cha, con đã nói với cha rồi. Đó là một con quạ”. Một lúc nữa lại trôi đi, người cha già lại hỏi: “Cái gì thế?”. Đến lúc này, có chút bực dọc, khó chịu trong giọng điệu của người con trai khi anh ta trả lời cha: “Đó là một con quạ, một con quạ”.
Một lúc lâu sau, người cha lại hỏi con trai cũng vẫn câu hỏi “cái gì thế?”. Lần này người con trai thực sự tức giận hét vào mặt người cha già mà rằng: “Tại sao cha cứ hỏi đi hỏi lại con cùng một câu hỏi thế hả? Con đã nói bao nhiêu lần rồi, đó chỉ là một con quạ. Cha không hiểu hả?”.
Thoáng chút ngần ngừ, người cha đi vào phòng mình, mang ra một cuốn nhật kí đã cũ nát. Cuốn sổ ông giữ gìn kể từ khi người con trai ra đời.
Mở một trang, người cha đưa cho cậu con trai đọc. Khi người con trai đón lấy, anh ta thấy những dòng chữ được viết trong nhật kí như sau: “Hôm nay, đứa con trai bé bỏng 3 tuổi ngồi cùng tôi trên chiếc ghế sô-pha. Khi một con quạ đậu trên cửa sổ, con trai đã hỏi tôi 23 lần rằng đó là cái gì, và tôi cũng đã trả lời 23 lần rằng đó là một con quạ nhưng trong lòng tôi vẫn tràn đầy hạnh phúc.
Tôi nựng con mỗi lần nó hỏi tôi cùng một câu hỏi, lặp đi lặp lại 23 lần,. Tôi không hề cảm thấy khó chịu, mà trái lại, càng yêu thương đứa con ngây thơ bé bỏng này hơn”…

P/s: Khi cha mẹ bạn trở nên già cả, đừng chối bỏ và coi họ như một gánh nặng. Hãy nói với họ bằng những từ ngữ lịch sự, tử tế, kính trọng, và khiêm tốn. Hãy quan tâm, ân cần với họ. Bởi chính họ đã nuôi nấng bạn từ tấm bé, luôn thể hiện tình yêu vị tha, lớn lao đối với bạn, không quản ngại nắng mưa, bão tố, cho bạn có được ngày hôm nay.

Nguồn : Fb Những câu nói bất hủ

0 comments:

[Phim ngắn] 1001 Ngày Yêu - Tập 1

0 comments:

[Phim ngắn] - 1001 Ngày Yêu - Tập 2

0 comments:

Hà Nội, tôi gặp em - Barley Production Full (6:00)

0 comments:

Cảnh báo: Clip không dành cho FA


ps: GATO, sắp Nô en rồi mà xem tủi thân vãi. :v. Ặc, 2 cái tay e ý xăm thì phải.

0 comments:

Nhật ký ngày 15-12-2013



23h50. Nhật ký ngày 15-12-2013
Vừa mới đi uống rượu, hát hò với mấy đứa cấp 3 về. Mới tuần trước gặp xong tưởng lần này đi đông hơn ai dè có mỗi Nam Tiến và Tuấn lùn gọi mãi mới đến. Hôm nay khá là vui, tối qua mất mạng nên đành bỏ dở siêu phẩm Lost season 3 tập 21 chuyển sang xem 2 tập phim hoạt hình mới cop của ông Minh nhỏ. Lâu không xem hoạt hình thấy thú vị phết nên xem đến tận 4h sáng rồi ngủ một mạch đến hơn 12h. Hôm nay vẫn mất mạng nên mấy tay cùng phòng rủ ra quán Dũng Con 5 chém chế. Lâu không chém chế vì tuần trước toàn chơi LOL. Ờ mất mạng biết làm gì, ra quán net chém chế cho vui. Ăn cái bánh mỳ quán quen rồi vào quán net chém cùng ông Tuấn và ông Lâm đến tận 5 rưỡi chiều. Tối hôm nay có hẹn với thằng Kiên Môn là tầm 7h gặp mặt mấy thằng cùng lớp. Rủ thằng lùn thì nó éo đi, kêu trời vừa mưa vừa lạnh. Mẹ, kể ra cũng đúng thật. Lười vkl ra. Nó còn bắt mình sang đón nó thì nó đi. Thế thôi cho nó nghỉ, mình đi một mình. Hơn 6h30 tối dắt xe ra, đi một mình giữa trời vừa mưa lâm thâm, vừa rét buốt, vừa bẩn ở đất HN này. Hix, giá như có gấu ôm cho ấm thì có phải phê không. Đến nơi, mưa phả vào cái kính cận làm nhìn đường còn chả rõ. Đến nơi thấy thằng Nam Tiến và Kiên Môn đang đứng ngoài cửa. Éo biết làm gì, chắc đang chờ người. Thế là có 3 thằng. Chờ khoảng 5 phút rồi thằng Nam Tiến đòi vào, thì đành vào. Ngồi vào bàn thằng Nam Tiến kêu đói nên nó gọi món cơm cháy rồi làm chai rượu táo mèo. Súc miệng vài chén rồi mới có món lót dạ đỡ sót ruột. Thời gian dần trôi thì cũng có đôi Khánh Quy + Dương Thành , mãi lúc sau có đôi Trang Chim và anh Trung, sau nữa thì có Tuấn lùn đến. Lúc phê rượu vào rồi thì chém gió vui thật. Con Chim và Dương Thành uống nhiều phết. Là con gái mà uống như thế thì kinh rồi. Mãi sau thằng Kiên Môn gọi Quang Thỏa và bạn Quang Thỏa tên là Bách thì phải. Hai tay này học Y HN mới kinh chớ. Được cái là hai tay này uống rượu nhiệt tình, đậm chất người phú thọ dù tay Bách người Thái Bình thì phải. Lúc sắp uống xong thì Dương Thành lại nói câu là Tùng uống cũng ác nhỉ. Hix, câu này nó nói vừa lần gặp ở tuần trước. Đùa chứ, nó nghĩ mình đi cùng Tuấn Lùn nên say nhanh như nó hay sao ý nhở. Rượu thế này thì phải cả chục chén nữa cũng ok. Chán chê thì máu lửa cả lũ ra quán karaoke hát hò linh tinh. Được một lúc thì thấy ông lùn ông gọi điện kêu : Ra ngoài. Vkl, có gì mà hệ trọng kinh thế. Mịa khỉ, ra thì thấy mặt ông tái tái. Hóa ra ông ý lại say như lần đám cưới Cao Thủy ( Hix, nhắc tới đám cưới Cao Thủy thì lại nhớ tới em gái cô dâu là em Cao Huyền, xinh thế không biết, lại còn hiền nữa chứ… (^!^).. Có lên face em ý down mấy cái ảnh về khi nào chán thì lôi ra ngắm cho yêu đời. =))). Thế rồi ông lùn ông kêu là say muốn về, thế là mình nảy ra ý tưởng là đi cùng hắn về để mình vễ chỗ mình ngủ luôn cho dễ ngủ để mai còn đi làm. Vì ngủ chỗ lạ khó ngủ, mai còn dậy đi làm nữa. Lúc đó đã gần 23h rồi, hix. Nhanh để còn về. Mịa khỉ, thế mà lúc sắp về rồi thì ông Kiên Môn cứ kêu là để xe Tuấn Lùn ở lại. Mình thì thế éo nào cũng được, nhanh bố còn về. Nhìn đồng hồ đã 11h mẹ rồi, hix, may chăng ông bảo vệ còn mở cửa. Đành phải cho thằng lùn đi từ Xuân Thủy về Hồ Tùng Mậu một mình. Kêu là tý nữa tao gọi điện check. Lúc đến chỗ vòng xuyến Duy Tân đành tăng ga để còn về nhanh, vừa đi vừa mong cửa vẫn còn mở.  Đến nơi thì cửa chính ở ngoài vẫn mở như lần trước, nhưng cửa ở B7 thì đã đóng. Đến chỗ cửa bảo vệ thì thấy một em đang đứng ngoài, phong cách ăn mặc giống bà chị của mình ở tầng 4 thế. Bên trong thì còn một ông thanh niên đang ngoái ngoài đòi ra. Mình cứ tưởng 2 tay là người yêu của nhau. Nhưng chờ một lúc chả thấy 2 tay ý nói chuyện với nhau thì mới biết hay người xa lạ. Nhìn lại thì thấy em kia người đẹp phết. Mặt tuy không quá xinh nhưng nhìn cũng được, dáng cao, không béo, không gầy. Mà lúc đó tại sao ông bảo vệ ông ra mở cửa chứ dù mình cứ gọi : chú ơi, chú ơi… Lúc đứng chờ đành chém gió cùng em ý. Em ở đây lâu chưa mà anh chẳng gặp em mấy nhỉ ? Em cũng ở 2 năm rồi. Mình ặc phát rồi kêu: Anh ở 5 năm rồi mà chẳng gặp em mấy nhỉ ? Rồi thì ông bảo vệ ra mở cửa thì mình dắt xe và cùng em ý đi vào. Dắt vào chỗ xa xa rồi nhưng cố gắng dắt nhanh, còn phải ra lấy cái vé xe nữa chứ. Hix, thế thì có mà em ý đi mất. Vì em ý có nói là em ý ở 202 hay 203 gì đó. Thế là mình cố gắng để cái mũ bảo hiểm vào cốp thật nhanh rồi éo thèm lấy vé xe chạy thật nhanh ra chỗ chờ thang máy để gặp em ý. May rằng em ý đi bộ và cũng đi thang máy và đang chờ mình…. :v. Ra cũng hỏi được em ý câu : Có vẻ em hay về h này nên anh chẳng gặp em mấy nhỉ. Dạ không, hôm nay là em gặp bạn tri kỉ nên mới ngồi lâu. Em ý còn tưởng mình hay về giờ này chứ. Em ý bảo em ngồi ngay quán Mộc kia kìa, lúc bọn phục vụ dọn bàn ghế thì em ý mới phải về đấy chứ. Rồi cũng hỏi được em ý học báo chí, năm thứ 2. Em ý ở đây 2 năm là cũng từ lúc vào học đại học. Thấy em ý vào phòng 203 rồi nhé. He he, chết với anh. Anh là anh kết em rồi đấy. Hiện tại là không biết cảm nóng hay cảm lạnh rồi nữa, đang không biết làm sao gặp lại em ý lần nữa. Mà em ý ở tầng 2 thì chắc toàn đi thang bộ thì làm sao mình có cơ hội gặp lần nữa, mà quên mịa mất không hỏi tên em ý. Hix, tiếc thế lần gặp nữa thì chắc có cơ hội rủ đi uống nước rồi. Nếu đúng như em ý nói là em ý ở 2 năm mà mình chưa gặp lần nào thì khó của Nam Cường rồi, hix. Nô en còn có chục hôm nữa thôi. Năm nay lại ở phòng cầu mưa vậy, FA khổ thế đấy. Lên kế hoạch nếu gặp em ý thì phải chém gì đây… Hix, mà lúc ở ngoài thì mình đã từng nghĩ là nếu ông bảo vệ không ra mở cửa thì mình và em ý làm gì, chắc rủ em ý ra nhà nghỉ cho ấm cúng, dù là 2 người xa la. :d. tuy trong ví chỉ còn 150k….

0 comments:

Bài viết gây sửng sốt trên facebook của một thanh niên Việt Nam 25 tuổi

Bài viết sau khi được đăng tải lên Facebook đã gây một hiệu ứng lan truyền cực nhanh và nhận được hơn 2050 lượt like, 1000 lượt share, và hàng chục comment, chưa kể đến các bạn đã đọc và không click like hay bình luận điều gì. Điều gì làm nên một sự lan truyền mạnh mẽ đến vậy. Hãy cũng đọc xem bài viết này nhé.
Sinh viên - bạn cần gì?
"Gửi các bạn sinh viên những trăn trở của một người trẻ tuổi.
Giờ này có thể bạn đang ngủ rất ngon. Tôi thì không dù đồng hồ chỉ đúng 5h sáng. Mấy nay cứ trăn trở nhiều thứ, thức khuya lắm! Nhiều khi cũng thắc mắc không biết mình có phải 25 tuổi không? Thấy mình già so với tuổi quá.
Đây không phải là một chủ đề to tát hoặc mới mẻ gì, nhưng tôi trăn trở nên chia sẻ, thế thôi!
Tôi nhớ trong một tác phẩm nào đó của nhà văn Phan Việt có đoạn: “Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18 – 25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc”. Tôi hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ của tác giả. Tôi đặt tên cho khoảng thời gian ấy là Tuổi Trẻ. Chẳng phải dưới 18 hoặc trên 25 thì không trẻ nữa, nhưng tôi thấy 8 năm ấy mới thật sự là đẹp nhất của giai đoạn tuổi trẻ. Ở cái tuổi ôm trọn thời sinh viên này, lẽ ra các bạn phải dấn thân thật nhiều, trằn trọc, suy tư thật nhiều về cuộc đời, về xã hội, về dân tộc,… thậm chí mất ăn mất ngủ, thao thức đêm dài.
Có quá nhiều câu chuyện kể về những con người sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, cùng cực để rồi họ có động lực vươn lên thành công. Tôi từng đọc và cả tiếp xúc với những con người ấy và tôi nghĩ: Nếu ở trong hoàn cảnh đó, mình cũng sẽ có động lực vươn lên như họ thôi”. Hoặc cũng không thiếu những câu chuyện về những người thành công được sinh ra trong một nền tảng gia đình rất tốt, ba mẹ đều thành công và họ ý thức được tầm quan trọng của việc đầu tư vào giáo dục cho con cái. Tôi cũng biết và tiếp xúc với nhiều người thuộc nhóm này, rồi tôi cũng từng nghĩ: “Gia đình họ có điều kiện và nền tảng như vậy, việc họ thành công không có gì đáng ngạc nhiên cả”. Nếu bạn cũng có những suy nghĩ giống như tôi cho hai trường hợp trên, thì tôi chia sẻ rằng đó chỉ là sự biện hộ thôi. Cả hai nhóm người trên đều đáng ngưỡng mộ và trân trọng bởi họ đã nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Tôi thì thuộc nhóm người ở giữa và tôi nghĩ mình giống đa số các bạn. Nói một cách văn vẻ đây là nhóm người mắc kẹt ở mức trung bình về nhiều mặt. Gia đình tôi không giàu, nhưng cũng không quá nghèo (tuy là hơi nghèo vào cái thời đất nước còn khó khăn, gia đình nào cũng vậy thôi). Tôi học không xuất sắc, nhưng cũng không dở. Tôi không tự ti, nhưng cũng chẳng tự tin về mình lắm. Tôi không có nhiều mối quan hệ trong cuộc sống, nhưng cũng có không ít bạn bè,… Tôi nói như vậy chỉ để muốn chia sẻ với bạn rằng ai cũng có thể vươn lên cho dù xuất thân trong hoàn cảnh gia đình như thế nào, thành tích học tập ra sao, thông mình vừa vừa, thông minh kiệt xuất, hay ngu si đần độn,… Chỉ cần một tư duy đúng đắn, nuôi dưỡng khát vọng lớn và dám dấn thân lăn xả từng việc nhỏ bằng tất cả trách nhiệm của mình. Ai cũng có thể vươn lên!
Cứ mỗi lần tiếp xúc với các bạn sinh viên là tôi lại đau đáu trong lòng. Những câu hỏi các bạn đặt ra cho tôi nhiều khi khiến tôi phát bực nhưng phải làm chủ cảm xúc để giữ thái độ bình tĩnh. Hoặc cũng không ít lần khi nghe hỏi xong, tôi chỉ biết cười trừ vì thật sự không biết phải trả lời sao cho thỏa đáng nữa. Tôi xót xa không biết tại sao những câu hỏi ấy lại được nêu lên dù biết là không nên vùi dập từ trong trứng nước, cần khuyến khích dám đặt câu hỏi khi có thắc mắc vì đó là cách rất hay để học hỏi. Nhưng thông qua những câu hỏi ấy, tôi thấy một thực trạng tư duy kém cỏi, thiển cận và bị động đang ăn sâu vào trong nhiều bạn sinh viên.
Trong một lần tọa đàm thân mật với khoảng 20 bạn sinh viên đến từ nhiều trường đại học khác nhau, có một bạn sinh viên năm cuối khối ngành kinh tế hỏi tôi rằng: “Anh ơi, trong 4 năm học đại học, em không tham gia hoạt động hoặc đi làm thêm gì hết, vậy thì bây giờ em điền cái gì vào CV để xin việc đây anh?”. Khi tôi hỏi ngược lại những người tham dự hôm ấy là ai cũng ở trong tình trạng giống vậy, thì quá ngạc nhiên là khoảng 60% cánh tay giơ lên. Trời ơi! Tôi chỉ muốn hét thật to với nhóm bạn trẻ đó (may là tôi giữ được sự bình tĩnh để từ tốn chia sẻ): “Các em ơi, sao các em đi tìm một thứ mà chắn chắn là không có trên đời này vậy? Các em muốn thành công mà không phải trả giá? Các em muốn học giỏi mà không có những đêm thức trắng vùi đầu vào đèn sách sao? Làm gì có cái thứ đó trên đời này”. Tôi đang nói đến một tư duy vô cùng nguy hiểm ở các bạn sinh viên, tư duy mì ăn liền. Cái gì cũng muốn có ngay kết quả mà không phải bỏ công sức. Cái gì cũng muốn người ta mang đến dâng cho mình, ngồi rung đùi mà hưởng trái ngọt.
Khi huấn luyện một khóa học với chủ đề “Sẵn sàng cho sự nghiệp”, tôi ngạc nhiên khi thấy có khá nhiều bạn sinh viên mong muốn bước vô khóa học để được nghe về cách trả lời phỏng vấn, cách viết CV sao cho hay, cách làm sao để thi đậu vào chương trình MT (Management Trainee – đây là một cuộc thi nhằm tìm kiếm những tài năng trẻ của các tập đoàn đa quốc gia rất được giới sinh viên quan tâm). Nói chung là các bạn cần những cái có thể xài được liền, tạo kết quả ngay tức thì. Thực dụng không có gì là xấu cả, tuy nhiên nó chỉ phát huy hiệu quả khi bạn có một nền tảng nhận thức vững chắc về sự nghiệp, về tư duy lãnh đạo, về phong cách làm việc, về văn hóa ứng xử nơi công sở,... Hay nói một cách khác là nội lực của bạn có mạnh thì kỹ năng mới phát huy tác dụng. Khi hỏi thăm thì tôi biết được các bạn rất ít tham gia vào những hoạt động xã hội, các câu lạc bộ đội nhóm và nỗ lực vươn lên nhiều vai trò lãnh đạo khác nhau. Vậy mà ai cũng muốn thi đậu vào MT? Tôi giả sử các bạn may mắn trả lời phỏng vấn tốt để vào được chương trình này, thì liệu bạn có “sống” và tỏa sáng được trong đó hay không là điều bạn cần suy nghĩ. Tôi rất tâm đắc với cách nhìn nhận của Chuyên gia giáo dục Giản Tư Trung rằng “Ta là sản phẩm của chính mình”, vậy thì cái sản phẩm BẠN ngày hôm nay có cạnh tranh được với những “đối thủ” khác về tư duy, nhận thức, thái độ, kiến thức, kỹ năng,… hay không? Đối với đồ ăn thì người ta cũng ráng suy nghĩ cho ra những phương cách “mì ăn liền” để đáp ứng với đỏi hỏi ngày càng gắt gao và cạnh tranh của xã hội, nhưng với thành công thì làm sao có thể như vậy được?
Tư duy thứ hai là tư duy đòi hỏi. Các bạn đòi hỏi nhiều quá, nhiều hơn những gì các bạn bỏ ra. Các bạn sinh viên đa số đều rất tự tin về kiến thức của mình, đó là con dao hai lưỡi. Tự tin là tốt, nhưng tự tin bao nhiêu thì cần phải nỗ lực chui rèn bản thân không ngừng. Các bạn đang dán cái mác “ĐẠI học” quá lớn vào mình để kết luận rằng kiến thức đã đủ cho công việc và mình có quyền đòi hỏi công ty phải trả mức lương tương xứng với 4 năm dùi mãi kinh sử trên ghế nhà trường. Có nhiều bạn khi tôi hỏi về công việc bạn mong muốn sau khi ra trường, bạn mô tả muốn làm việc cho các tập đoàn đa quốc gia với thu nhập ít nhất là 800 USD/tháng. Tôi hỏi tiếp: “Vậy em có cái gì để người ta phải trả em 800 USD/tháng?”. Bạn… cứng họng!
Các bạn ơi, mơ lớn là tốt. Bạn muốn mức lương bao nhiêu cũng được, không những 800 USD/tháng, mà thậm chí 8000 hay 80.000 USD cũng được. Nhưng, bạn cần phải trả lời câu hỏi là bạn có cái gì để người ta phải trả cho bạn mức lương đó? Bạn có nghĩ công việc photocopy cũng có thể làm xuất sắc hơn bình thường được hay không? Bạn phải thay thế tư duy đòi hỏi bằng một tinh thần cống hiến hăng say, không ngại việc, không chê việc, làm với tất trách nhiệm và chuẩn mực cao nhất để đổi lại kinh nghiệm và sự tín nhiệm. Chứng minh cho họ thấy đi đã, khoan đòi hỏi, rồi bạn sẽ được trả công xứng đáng sau này.
Ngoài ra, các bạn chỉ muốn nhận mà không muốn trả giá. Từ 'giá' ở đây tôi muốn nói ở cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Tôi diễn thuyết cho sinh viên khá nhiều, cái gì miễn phí thì bạn đến đông lắm. Nhưng cái gì cần một khoản đầu tư để học hỏi sâu hơn thì hình như với bạn nhiêu đó “hàng” miễn phí là đủ rồi. Bạn chê mắc, bạn tiếc tiền, bạn thấy không cần thiết. Rồi thì sau này cái giá mà bạn thật sự sẽ trả còn đắt hơn nhiều. Bạn tiếc tiền đầu tư vào bản thân thì xem như bạn cũng tiếc thành công.
Cuối cùng, điều khiến tôi trăn trở nhiều nhất ở các bạn sinh viên là các bạn không có một khát vọng lớn. Cách đây hai tuần, tôi kết hợp với một tổ chức nhân sự uy tín để tổ chức một khóa huấn luyện dành cho những sinh viên đã qua chọn lọc, nhằm mục đích trang bị cho các bạn cách tư duy của một nhà lãnh đạo tương lai. Khóa huấn luyện kết thúc rồi nhưng dư âm của nó khiến tôi trằn trọc mãi. Tôi băn khoăn, lo ngại về Tuổi Trẻ hiện nay, lứa tuổi mà tôi cũng thuộc về. Rồi Việt Nam chúng ta sẽ ra sao khi mà những con người chủ nhân tương lai của đất nước lại có những suy nghĩ và biểu hiện như vậy? Trách ai bây giờ đây? Tôi không dám vơ đũa cả nắm, bởi tôi tin rằng vẫn có rất nhiều bạn trẻ đang từng ngày nỗ lực vươn lên với những khát vọng lớn lao, phục vụ trước hết cho đất nước, sau đó mới đến bản thân mình. Nhưng tôi muốn dấy lên một thực trạng đáng báo động ngày nay ở một số lượng lớn các bạn sinh viên: các bạn suy nghĩ nhỏ quá. Đó là chỉ mong làm sao có đủ tiền sống mỗi ngày; làm sao có thể thi đậu tốt nghiệp tốt nghiệp nếu không sẽ bị ba mẹ la; làm sao để có thể tìm được một công việc ổn định sau khi ra trường; làm sao có thể tự lo được cho bản thân sau khi tốt nghiệp,... Tôi cũng từng như vậy, y chang các bạn thôi. Nhưng bạn ơi, bạn cần biết rằng điều đáng sợ nhất của một đất nước không phải là nghèo nàn về tài nguyên khoáng sản; không phải là đất nhỏ ít dân; mà điều đáng sợ nhất là đất nước ấy chỉ tập hợp những con người không dám khát vọng lớn, không dám ước mơ lớn. Ai cũng muốn nước mình giàu mạnh, ai cũng muốn Việt Nam có thể vươn ra tầm châu lục, thậm chí là sân chơi toàn cầu; nhưng ai cũng suy nghĩ nhỏ nhặt, ai cũng chỉ nghĩ cho riêng cho bản thân mình thôi thì làm sao có thể cùng nắm tay nhau đi lên được đây? Bạn có thể trông chờ điều gì trong khi mỗi ngày mình chỉ biết la cà những quán café, quán nhậu, những thú vui cho quên đời quên sầu, giết thời gian. Tôi thật sự lo, lo lắm các bạn ạ!
Than vãn rồi cũng thế thôi, bây giờ cần phải làm gì đây? Câu hỏi này quả là rất rộng và quá khó với tôi. Nhưng nếu chỉ được chọn một điều duy nhất để chia sẻ với sinh viên, trong giới hạn kinh nghiệm và hiểu biết của mình, tôi muốn nói rằng các bạn cần phải CHỦ ĐỘNG. Các bạn còn bị động quá, điển hình là mỗi khi tọa đàm (tức là một dạng hỏi đáp chia sẻ kinh nghiệm), tôi hỏi là có ai có câu hỏi gì không thì chỉ một sự im lặng đáng sợ xuất hiện. Tôi hỏi tại sao thì các bạn nói rằng đến đây để được nghe anh chia sẻ gì đó. Các bạn ơi, cần phải thay đổi tư duy ngay đi, CHỦ ĐỘNG lên. Đừng ngồi đó mà mong người ta đem thành công đến với bạn. Đừng chỉ biết nộp đơn rồi cầu mong nhà tuyển dụng gọi điện và mời bạn ký hợp đồng. Đừng mỗi ngày chỉ có đến trường rồi quay về nhà mà mong mình sẽ tỏa sáng trong sự nghiệp sau này. Đừng kêu than oán trách việc giáo dục đại học thế này thế kia, thiếu thực tiễn, toàn lý thuyết,… Ai cũng có công việc và trách nhiệm của họ thôi. Nhiệm vụ của bạn là học và hãy biết nỗ lực học một cách chủ động. Nó xuất phát từ ý thức “Ta là sản phẩm của chính mình” để chuyển vai trò đầy tớ sang vai trò ông chủ của quá trình học. Chính bạn mới là người đề ra những cái mình cần học dưới sự hướng dẫn của thầy cô hoặc những người trước, rồi nỗ lực học tập bằng phương pháp học sáng tạo. Sự học cũng cần mở rộng cách nhìn nhận. Không phải cứ phải có cái bàn, cái ghế, quyển vở, cây bút thì mới gọi là học. Học ở bất kì đâu, học từ bất kì ai. Chỉ cần một cái đầu rộng mở, chịu khó quan sát, trao đổi, đánh giá, phân tích, thắc mắc là được. Thay đổi cả hệ thống thì khó, nhưng thay đổi bắt đầu từ chính bản thân mình thì ai cũng làm được, chỉ là bạn có muốn hay không thôi?
Vài trăn trở của một người trẻ tuổi gửi đến Tuổi Trẻ. Giai đoạn 18 – 25 thật đẹp, đừng phung phí thời gian để biến mình thành một thế hệ lu mờ của xã hội.
5h sáng ngày 3/7/2012"
Vũ Đức Trí Thể
From: http://baoduhoc.vn/bai-viet/bai-viet-gay-sung-sot-tren-facebook-cua-mot-thanh-nien-viet-nam-25-tuoi.bdh 

0 comments:

Tại sao hồi cấp 3 mình không quậy như thế nhỉ

0 comments: