Người yêu cũ, em vẫn còn độc thân chứ?
Chiều nay Hà Nội nổi giông bão, anh lao nhanh trên đường mà không có gì
che chắn vì anh quên mang theo ô, cố chạy đến quán café gần nhất để
tránh bão, tránh mưa.
Vừa đẩy cửa bước vào quán, anh đã bắt gặp một mái tóc xoăn dài và
bờ vai quen thuộc, nhưng đã lâu lắm rồi anh mới được thấy. Là em, em
ngồi đó không nhìn thấy anh.
Anh thật sự rất muốn bước đến, điềm nhiên vỗ vào vai em để hỏi
rằng: “Em có đang sống tốt không?”, nhưng anh lại chỉ rùng mình vì cơn
gió lạnh phía sau lưng, lén lút như một tên trộm, tìm lấy cho mình một
chiếc bàn không xa chỗ em ngồi mà cũng không để em nhìn thấy.
Em vẫn như xưa, dáng ngồi nghiêng nghiêng như nhìn về một điều gì
đó xa vời, có lúc đôi môi mím nhẹ rồi hờ hững nở một nụ cười không theo
nguyên tắc. Nhưng trông em có vẻ mạnh mẽ hơn vì cú sốc đó, bởi em là
người không dễ dàng gì cho sự tha thứ. Khi con người ta vấp ngã, nếu bỏ
qua ngay sự đau đớn, rồi sẽ có lúc phải vấp lần nữa. Nhưng anh biết với
em, mọi nỗi đau anh gây ra em đều nhớ và khắc chúng rất sâu trong tim,
chính điều đó nhắc nhở em phải mạnh mẽ hơn phải không?
Anh biết và anh nhớ rất rõ lúc anh nói chia tay, những từ ngữ không
tốt đẹp anh dành cho em khi không kiểm soát được cảm xúc của mình. Đối
với nhiều người con gái khác, khi đã yêu sẽ chấp nhận và bỏ qua lúc cần
thiết, nhưng điều đó không phải dễ dàng với em. Em dễ tổn thương đến mức
ích kỷ, vì bất cứ những gì nhiều người khác có thể chịu đựng, em lại
không thể.
Như việc anh để quên điện thoại ở nhà và ra ngoài, khi em gọi điện
anh không nghe máy, em đã khóc lóc rồi nghĩ rằng anh đang bỏ rơi em. Như
khi chúng ta tranh luận về một điều gì đó, dù anh thắng cuộc cũng sẽ
phải chào thua vì vẻ thẫn thờ không cảm xúc của em. Em ích kỷ lắm, nhưng
anh đã quen với sự ích kỷ ấy đến mức trở thành phục tùng cho cảm xúc
của em. Em buồn, anh cũng buồn. Em vui, anh cảm thấy thế giới này thật
đẹp.
Và rồi bão cũng sẽ ngừng, cảm xúc của anh dù dạt dào đến đâu cũng
phải chạm xuống mặt đất theo tiếng gót giày của em. Em đứng dậy, bước ra
khỏi quán. Anh sẽ nói thật lòng mình cho em biết, rằng anh muốn giữ em
lại trong khoảnh khắc ấy – lúc em ngẩng cao đầu bước đi, bão ngừng rồi,
mưa cũng không còn nữa nhưng khóe mắt của em lại như đang có nước. Anh
không muốn để em ra đi lần nữa.
Và rồi sự hèn nhát của anh khiến anh quá khó khăn để làm điều đó.
Mọi điều anh nghĩ sẽ nói chuyện với em như thế nào nếu gặp mặt, giờ đây
anh lại không thể nhớ nổi đó là những điều gì. Anh cứ ngồi ngây ra nhìn
cho tới khi bóng em khuất sau góc phố.
Người yêu cũ của anh, từ khi em không còn ở bên, anh biết anh đã đánh mất thứ quý giá nhất của đời mình.
Người yêu cũ của anh, anh thật lòng vẫn còn yêu em nhiều lắm. Mà không, yêu em làm anh trở nên điên dại, anh nhận ra điều này sau khi ngu ngốc nói lời chia tay. Giờ đây, anh đang sống với trái tim tan vỡ vì đã để em ra đi.
Người yêu cũ của anh, anh biết rằng con tim anh lạnh lùng khi anh
bỏ rơi em. Nhưng chính vì điều đó nên thật khó để quên đi em. Mỗi ngày
trôi qua, anh gặm nhấm từng mảnh ký ức về em để hy vọng điều mình làm là
đúng, rằng chia tay em đâu có gì sai trái, đâu có gì khó khăn. Cuối
cùng luẩn quẩn trong u uất, anh luôn tự hỏi mình làm cách nào để em trở
về bên anh.
Trong tình yêu, đánh mất rồi tìm lại, giữ chặt rồi ném đi… luôn xảy
ra. Kẻ ngu ngốc đang làm điều ấy là anh. Đâu có dễ dàng gì, vì anh đã
không trân trọng khi em còn ở bên.
Người yêu cũ của anh, em vẫn còn độc thân chứ? Vẫn chưa tựa vào một
bờ vai khác chứ? Nếu chưa, hãy cho anh thêm một cơ hội nữa. Dù khó
khăn, dù ngàn lần em muốn trừng phạt anh, anh cũng sẽ chấp nhận để tìm
lại và giữ chặt lấy em. Sẽ không bao giờ đánh mất hay ném đi. Anh hứa!

0 comments: